|
  |
|
PVLC Mùa Phục Sinh Tuần III Thứ 3 |
Bài Đọc I: Cv 7, 51-59
"Lạy Chúa
Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con".
Trích sách Tông
đồ Công vụ.
Khi ấy, Têphanô
nói với dân chúng, các kỳ lăo và luật sĩ
rằng: "Hỡi những tên cứng cổ, ḷng và tai
chẳng cắt b́ kia, các ngươi luôn luôn chống
đối Thánh Thần; cha ông các ngươi làm sao,
các ngươi cũng vậy. Có tiên tri nào mà cha
ông các ngươi lại không bắt bớ? Họ đă giết
những người tiên báo về việc Đấng Công chính
sẽ đến, Đấng mà ngày nay các ngươi đă nộp và
giết chết; các ngươi đă lănh nhận lề luật do
thiên thần truyền cho, nhưng đă không tuân
giữ".
Nghe ông nói, họ
phát điên lên trong ḷng, và họ nghiến răng
phản đối ông. Nhưng Têphanô đầy Thánh Thần,
nh́n lên trời, đă xem thấy vinh quang của
Thiên Chúa, và Đức Giêsu đứng bên hữu Thiên
Chúa. Ông đă nói rằng: "Ḱa, tôi xem thấy
trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên
Chúa". Bấy giờ họ lớn tiếng kêu la và bịt
tai lại, và họ nhất tề xông vào ông. Khi lôi
ông ra ngoài thành, họ ném đá ông. Và các
nhân chứng đă để áo của họ dưới chân một
người thanh niên tên là Saolô. Rồi họ ném đá
Têphanô, đang lúc ông cầu nguyện rằng: "Lạy
Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con". Thế
rồi ông quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng:
"Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi
này". Nói xong câu đó, ông đă an giấc trong
Chúa. C̣n Saolô th́ đă tán thành việc giết
ông (Têphanô).
Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 30, 3cd-4. 6ab và 7b và 8a. 17
và 21ab
Đáp: Lạy
Chúa, con phó thác tâm hồn trong tay Chúa
(c. 6a).
Hoặc đọc:
Alleluia.
Xướng: 1) Xin
Chúa trở thành núi đá cho con trú ẩn, thành
chiến luỹ kiên cố để cứu độ con, bởi Chúa là
Tảng đá, là chiến luỹ của con; v́ uy danh
Ngài, Ngài sẽ d́u dắt và hướng dẫn con. -
Đáp.
2) Con phó thác
tâm hồn trong tay Chúa, lạy Chúa, lạy Thiên
Chúa trung thành, xin cứu chữa con. C̣n phần
con, con tin cậy ở Chúa, con sẽ hân hoan
mừng rỡ v́ đức từ bi của Chúa. - Đáp.
3) Xin cho tôi
tớ Chúa được thấy long nhan dịu hiền, xin
cứu sống con theo lượng từ bi của Chúa. Chúa
che chở họ dưới bóng long nhan Ngài, cho
khỏi người ta âm mưu làm hại. - Đáp.
Alleluia: Ga 16, 7 và 13
Alleluia,
alleluia! - Chúa phán: "Thầy sẽ sai Thần
Chân Lư đến cùng các con; Người sẽ dạy các
con biết tất cả sự thật". - Alleluia.
Phúc Âm: Ga 6, 30-35
"Không phải
Môsê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời
đích thực".
Tin Mừng Chúa
Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, đám đông
thưa Chúa Giêsu: "Ngài sẽ làm dấu lạ ǵ để
chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được
việc ǵ? Cha ông chúng tôi đă ăn manna trong
sa mạc, như đă chép rằng: "Người đă ban cho
họ ăn bánh bởi trời". Chúa Giêsu đáp: "Thật
Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đă
ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính
Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời
đích thực. V́ bánh của Thiên Chúa phải là
vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế
gian". Họ liền thưa với Ngài rằng: "Thưa
Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn măi".
Chúa Giêsu nói: "Chính Ta là bánh ban sự
sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin
vào Ta sẽ không hề khát bao giờ".
Đó là lời Chúa.

Suy Niệm
Chủ đề "Thày là sự sống" của ngày Thứ
Ba trong Tuần III Phục Sinh về khía cạnh "Sự
Sống - Tái Sinh Thần Linh" được tỏ hiện
trong bài Phúc Âm liên quan đến lời Chúa
Giêsu nói về chính bản thân ḿnh là Người sẽ
trở thành bánh sự sống cho thành phần tái
sinh thần linh được một sự sống viên măn,
không c̣n đói khát thiết tha bất cứ sự ǵ
phàm tục thấp hèn trên trần gian này nữa:
"'Thật Ta bảo
thật các ngươi, không phải Môsê đă ban cho
các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới
ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực.
V́ bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời
xuống, và ban sự sống cho thế gian'. Họ liền
thưa với Ngài rằng: 'Thưa Ngài, xin cho
chúng tôi bánh đó luôn măi'. Chúa Giêsu nói:
'Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta
sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề
khát bao giờ'".
Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy câu
Chúa Giêsu khẳng định "Chính Ta là bánh ban
sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai
tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ", liên
quan đến chính bản thân của Người là mạc
khải thần linh và đến cả dân Do Thái về đức
tin của họ vào Người.
Trước hết, liên quan đến Người là "bánh ban
sự sống", một thứ "bánh ban sự sống" chẳng
những cần phải là "vật từ trời" chứ không
phải từ một nơi nào khác, mà c̣n phải có khả
năng "ban sự sống" nữa, bằng không cho dù có
"từ trời" nhưng vẫn không phải là chính
"bánh ban sự sống", nhưng chỉ giống như
manna nuôi dân Do Thái tạm thời trong thời
gian họ băng qua sa mạc tiến về đất hứa vậy
thôi, nên khi ăn thứ lương thực cũng rớt
xuống từ trời này vào tổ phụ dân Do Thái vẫn
chết.
Chúa Giêsu quả thực "là bánh ban sự
sống", như hôm qua đă chia sẻ, ở nơi chính
bản thân Người là tất cả mạc khải thần linh
của Thiên Chúa, Đấng "đă ban cho các ngươi
bánh từ trời" nơi lời nói và việc làm của
Con Ngài, nhất là nơi cuộc khổ nạn và tử giá
của Người. Chúa Giêsu "là bánh ban sự
sống" nơi lời Người nói: "lời Thày nói với
các con đều là thần linh và là sự
sống" (Gioan 6:63), và nơi việc Người làm:
"Tôi sẽ hiến sự sống ḿnh cho những con
chiên này" (Gioan 10:15).
Thế nhưng, "Bánh ban sự sống" là Chúa Kitô
đây vẫn không thể ban sự sống cho người Do
Thái đến với Người bấy giờ như Người
nói: "Ai đến với Ta sẽ không hề đói", bởi v́
họ đến với Người chỉ v́ "của ăn hay hư
nát" như Người đă hóa bánh ra nhiều nuôi họ
mà thôi, một "dấu lạ" tỏ tường trước mắt họ
mà họ vẫn chưa chấp nhận, cứ đ̣i một dấu lạ
khác theo ư của họ.
Ở đây chúng ta nên lưu ư về chữ "dấu lạ"
(sign) trong Phúc Âm Thánh Gioan, một thánh
kư, trong Phúc Âm của Ngài là Phúc Âm được
ngài viết cho Giáo Hội và về thần tính của
Chúa Kitô, thường sử dụng chữ "dấu lạ" hơn
là phép lạ (miracle), và dù đó là phép lạ
Người làm. Chẳng hạn như hai "dấu lạ" đầu
tiên được Thánh kư Gioan thuật lại khi Người
đến Cana Xứ Galilêa "Đó là dấu lạ thứ hai
Đức Giê-su đă làm, khi Người từ miền Giu-đê
đến miền Ga-li-lê" (Gioan 4:54) - đó là phép
lạ Người chữa cho đứa con của một cận vệ của
nhà vua, c̣n "dấu lạ" thứ nhất Người làm là
biến nước thành rượu ở tiệc cưới Cana (xem
Gioan 2:11). Theo ư nghĩa ám chỉ này th́ chữ
"dấu lạ" phải là chữ "dấu chỉ", tức là
một dấu hiệu ám chỉ về một thực tại hay ư
nghĩa nào đó nơi một sự vật nào đó hay từ sự
việc nào đó, như một thứ dụ ngôn Chúa sử
dụng bao giờ cũng ẩn tàng một ư nghĩa sâu xa
bên trong nó vậy.
Tại sao Thánh kư Gioan lại sử dụng chữ "dấu
lạ", tức là "dấu chỉ", dù đó thực sự là phép
lạ, là v́ tất cả mọi việc Chúa Giêsu làm,
qua nhân tính của Người và bằng nhân tính
của Người, đều là "dấu chỉ" (sign) tỏ ra cho
con người thấy thiên tính thần linh của
Người và căn tính thần linh của Người. Trong
Bài Giảng về Báng Sự Sống ở đoạn 6 của Phúc
Âm Thánh Gioan cũng thế, chính Chúa Giêsu đă
cho thấy việc Người làm phép lạ hóa bánh ra
nhiều cũng là một "dấu chỉ", như ở bài Phúc
Âm hôm qua cho thấy, khi Người nói với đám
dân chúng đă được Người cho họ ăn no nê và
họ cứ tiếp tục theo bám Người: "Thật, Ta bảo
thật các ngươi, các ngươi t́m ta không phải
v́ các ngươi đă thấy những dấu lạ, nhưng v́
các ngươi đă được ăn bánh no nê" (Gioan
6:26).
Trong Bài Phúc Âm hôm nay, cũng chính Chúa
Giêsu đă đáp ứng thành phần dân chúng ấy,
khi họ muốn xem Người làm một "dấu lạ" theo
như ư nghĩ và ư muốn của họ: "Ngài sẽ làm
dấu lạ ǵ để chúng tôi thấy mà tin Ngài?
Ngài làm được việc ǵ? Cha ông chúng tôi đă
ăn manna trong sa mạc, như đă chép rằng:
'Người đă ban cho họ ăn bánh bởi trời'". Ở
chỗ "dấu lạ" Người làm cho họ đó là chính
bản thân Người mới là Bánh Sự Sống thật:
"Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta
sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề
khát bao giờ".
Người đă đính chính và hoàn chỉnh ư nghĩ về
"bánh bởi trời" của họ: "Thật Ta bảo thật
các ngươi, không phải Môsê đă ban cho các
ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban
cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. V́
bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời
xuống, và ban sự sống cho thế gian". V́
"bánh bởi trời" là manna trước kia chính là
"dấu chỉ", tức là dấu hiệu ám chỉ về chính
Người là Bánh, Thứ Bánh duy nhất, Thứ Bánh
bởi trời, Thứ Bánh thần linh, Thứ Bánh Sự
Sống mới có thể ban cho họ sự sống đích thực
và trường sinh bất tử, mà chỉ có kẻ nào tin
mới có thể và xứng đáng lănh nhận.
Bởi thế, cho dù có đến với Người, có t́m
Người, có biết được chỗ ở của Người, nhưng
họ vẫn khát, v́ họ chưa tin vào Người, chưa
chịu "làm công việc của Thiên Chúa" như
Người khuyên họ trong bài Phúc Âm hôm qua.
Do đó Người mới tiếp tục "làm việc của Thiên
Chúa" đó là tỏ ḿnh ra cho họ như "bánh sự
sống" để họ từ từ nhận biết Người, tin vào
Người như chúng ta sẽ thấy trong bài phúc âm
ngày mai.
Bài Đọc I (Tông
Vụ 7:51-59):
Điển h́nh của
thành phần được tái sinh thần linh này
là một Phó Tế Staphanô trong bài đọc 1 hôm
nay, vị tử đạo tiên khởi của Kitô giáo, một
tạo vật mới tràn đầy Thánh Thần, tràn đầy sự
sống viên măn của Chúa Kitô, đến độ ngài đă
sống chính Chúa Kitô nên mới có thể tỏ ra
một thái độ giống hệt như Chúa Kitô trên
thập tự giá đối với thành phần ra tay sát
hại ḿnh:
"Têphanô đầy
Thánh Thần, nh́n lên trời, đă xem thấy vinh
quang của Thiên Chúa, và Đức Giêsu đứng bên
hữu Thiên Chúa. Ông đă nói rằng: 'Ḱa, tôi
xem thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên
hữu Thiên Chúa'. Rồi họ ném đá Têphanô, đang
lúc ông cầu nguyện rằng: 'Lạy Chúa Giêsu,
xin đón nhận tâm hồn con'. Thế rồi ông quỳ
xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: 'Lạy Chúa,
xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này'. Nói
xong câu đó, ông đă an giấc trong Chúa".
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
|
|